(Tiếp theo).
17. HY SINH
Hôm đó trời mưa, quán bún nhà Thuỷ Thuý vắng khách, hai cô bé không phụ giúp mẹ như mọi ngày. Thuý rủ Thuỷ vào phòng chơi với Tí Hon. Sự xuất hiện của Tí Hon trong ngôi nhà của Thuý Thuỷ, ngoài hai chị em ra, không ai biết cả. Tất nhiên những con vật trong nhà đều biết sự có mặt của một thằng người nhỏ xíu, thằng này vui vẻ lắm, nhưng chúng không báo cho ông chủ, bà chủ biết. Đơn giản vì những người lớn không hiểu tiếng loài vật, nên chúng ít khi nói chuyện với họ, trừ những lúc thật đặc biệt. Thí dụ như chuyện chị gà mái tơ, hôm mái tơ đẻ quả trứng đầu tiên, nó la lên:
- Cục, cục, cục tác. Một cục to ác!
Thấy nó la làng, Minu chạy vội vào chuồng gà (là một gian nhà tranh khá to, trong ấy để một đống rơm, những vật dụng làm nông và cho lũ gà ở), Minu nhảy lên đống rơm, nó nhìn vào ổ con gà mái tơ. Lúc này mái tơ đã đứng cạnh quả trứng, nó dùng mỏ lăn qua lăn lại quả trứng. Hình như nó ngạc nhiên lắm thì phải. Mái tơ nghĩ thầm cái quả tròn tròn này ở đâu chui ra vậy, nó chỉ thấy đau đau một tí, rồi cuống họng nó bị ngứa, nó buộc phải la lên “cục, cục, cục tác, một cục to ác”. Đúng, cục này cũng to thật đấy, chắc mình phải hỏi mẹ thôi, cái cục này là gì nhỉ? Mái tơ nghĩ như vậy. Còn Minu thì biết đây là một quả trứng, một quả trứng gà so nhỏ xíu chứ có “to ác” gì đâu như con nhải ranh này la toáng lên? Nhưng Minu thích lắm, nó từng thưởng thức cái lòng đỏ béo ngậy trong trứng gà rồi, còn ngon hơn cả thịt chuột nhắt nữa! Minu nhẹ nhàng tiến lại ổ gà, nó thè lưỡi ra liếm mép. Cử chỉ này có nghĩa là Minu thèm trứng lắm rồi đó, cu cậu định ăn vụng cái trứng gà so của con mái tơ ngu ngốc chả biết tí gì cả.
Nhưng ông chủ nghe tiếng gà cục tác đã mở cửa vào, thấy Minu đang đến gần quả trứng, ông dậm chân hét to:
- Con mèo chết tiệt, mày dám ăn vụng hả, biến!
Ông chưa nói hết câu, Minu đã biến rồi. Hết hồn và buồn bực, Minu chạy vào kể chuyện này với thầy Miêu Miêu. Tưởng thầy mèo chia sẻ với mình, ai ngờ thầy lại mắng té tát:
- Mi hư đốn, ăn vụng là một tính xấu! Ăn uống cũng là một chuyện “văn hoá” đó!
“Văn hoá” là gì nhỉ? Minu tư lự nghĩ, ăn uống cũng là chuyện văn hoá, khó hiểu quá.
- Văn hoá là gì hả thầy Miêu?
Thấy vẻ mặt ngu ngu của Minu, Tí Hon thấy tội tội, nhưng văn hoá là gì, cậu cũng bí, Tí Hon chỉ lập lại lời thầy Lang thôi. Không thể để thằng học trò này coi thường được, cậu giải thích:
- Văn hoá là…là như khi ăn phải mời, mi hiểu chưa?!
Nghe lời giải thích của thầy mèo, Minu càng không hiểu gì cả. Đến độ này thì Tí Hon đành phải lấy thí dụ ra để học trò mình hiểu bài, cậu nói:
- Ta nói thí dụ, đến bữa ăn mi phải giúp mẹ dọn bữa ăn ra bàn rồi đi mời người lớn vào dùng bữa. Kế đó mi gọi lũ trẻ con vào ăn cơm. Sau khi mọi người đã ngồi vào bàn xong, mọi người phải mời nhau ăn cơm, mi nhỏ nhất nên mi phải mời người lớn, bắt đầu từ người cao tuổi nhất cho đến người nhỏ tuổi nhất, khi người lớn bắt đầu ăn thì mình mới được ăn cơm. Khi ăn không được lấy hết món ngon về phần mình, như vậy là tham ăn, ăn xong phải phụ mẹ dọn bàn. Đó là ăn có văn hoá đó, hiểu chưa?
- Dạ, thưa thầy chưa hiểu ạ!
- Đồ ngu, ta giảng khản cả cổ mà mi chưa hiểu là nghĩa làm sao? Mi chưa hiểu chỗ nào hả?
Minu trả lời:
- Em chưa hiểu khi ăn thịt chuột thì phải làm sao để ăn cho có văn hoá?
Hơi bị bí, Tí Hon ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời:
- Thì mi chia một nửa thịt chuột cho con gái tam thể của mi, như vậy là ăn thịt chuột có văn hoá đó!
A, thì ra dễ dàng như vậy, Minu là một con mèo ăn chuột có văn hoá! Chả là lúc nào bắt được chuột, Minu cũng mang về cho con Tam Thể chơi, chơi chán hai mẹ con chia nhau xơi, Tam Thể vừa ăn thịt chuột vừa phát ra tiếng “gừ gừ”. Tiếng này có nghĩa là “thịt chuột ngon quá mẹ ơi”.
Thầy Miêu không biết chuyện này, thậm chí có lúc thầy còn cho rằng Minu là một thằng mèo! Thầy đâu biết rằng đã là mèo tam thể chỉ thuần là mèo cái mà thôi. Giống mèo lạ vậy đó, Minu có lẽ hãnh diện về điều này nên nó đi ra ngoài tìm Tam Thể con nó, hai mẹ con sẽ bắt chuột và “biểu diễn” cách ăn văn hoá cho thầy Miêu biết mặt!
Nhưng Minu quay vào ngay, nó chạy đến cạnh thầy Miêu cạ cạ vào mặt thầy khiến thầy nhột quá, thầy cười hắc hắc. Nhưng khi nhìn Minu thấy gương mặt nó xanh lè, Tí Hon hỏi:
- Mi có chuyện gì lo lắng hả?
Minu nói nhỏ như sợ có người nghe:
- Meo, eo ôi ngoài kia nhiều người lắm, lại hung dữ nữa!
- Mi nói sao, nhiều người à, nhưng làm sao mi sợ vậy?
- Thầy theo em sẽ biết ngay.
Tí Hon leo lên người Minu, cậu làm chuyện này thành thạo lắm. Những ngày ở trong nhà Thuý Thuỷ, Tí Hon có “con ngựa” Minu dùng để cỡi, Minu cũng thích cõng thầy Miêu lắm, thầy biết leo lên cổ Minu, nắm chặt lông cổ nó, cho dù Minu có chạy nhanh cỡ nào thầy cũng không rơi xuống đất. Trái với Tam Thể, lúc nhỏ, muốn đem con đi đâu, Minu đều phải tha con bằng miệng nó, Minu vừa sợ con bị đau, vừa khó chịu vì bị lông Tam Thể dính vào miệng.
Minu cõng Tí Hon chạy ra nhà ngoài, đây là phòng khách nhà Thuỷ Thuý, Tí Hon từng ra đây chơi mỗi khi người lớn vắng mặt, cậu và Minu giỡn vui lắm. Lúc này trên chiếc sập gụ, một người đàn ông mặc áo dài có nhiều hoa to màu xanh đang ngồi, trước mặt là một điếu cày dùng để hút thuốc và một bộ ấm chén trà. Ông chủ nhà ngồi một bên mép sập, những người mặc áo xanh đỏ đứng chung quanh, vai họ mang gươm mặt hầm hừ nhìn mọi người. Hình như ông chủ sợ nhóm người này, còn bà chủ từ dưới bếp thỉnh thoảng lại ghé mặt nhìn vào trong nhà rồi thụt ra ngoài ngay, mặt bà trông có vẻ căng thẳng lắm.
Người đàn ông ngồi trên sập gụ hút một hơi thuốc, ông ta phả khói mù mịt, hình như ông ta khoái trá lắm thì phải, ông ta nói:
- Mi nghĩ kỹ chưa, nào mau đưa một đứa con gái ra để ta mang về cho sớm sủa?
Ông chủ nhà chắp tay lại và lạy ông ngồi trên sập gụ:
- Trăm lạy quan lớn, con nhà con còn nhỏ lắm, con xin quan lớn tha cho làm phúc.
Thì ra ông kia là quan lớn, ông quan trợn mắt lên quát:
- Đưa con gái nhà ông vào hầu hạ công chúa chứ ta có “ăn thịt, ăn cá” gì đâu mà xin tha! Công chúa cũng bằng con gái ông, muốn có một người thị tỳ hầu cận, vào chỗ hoàng cung là sung sướng, còn đòi gì nữa?
Thấy có xin cũng không ăn thua, ông chủ nhà nước mắt chảy dài trên gò má đen thui, ông nói:
- Xin quan làm phúc, cho con vào dặn em nó một chút và chuẩn bị ít đồ cho em nó mang đi hầu công chúa.
Ông quan oai vệ gật đầu:
- Vào chọn một đứa đi, còn quần áo khỏi phải mang mấy thứ bình dân của nhà ngươi làm gì, ta đã lo liệu đủ cả rồi.
Ông chủ nhà vào phòng Thuỷ Thuý, thấy vậy Tí Hon cũng leo lên lưng Minu, hai thầy trò chạy vào phòng cô chủ trước cả ông chủ nhà. Ông chủ nhà vừa khóc vừa nói với hai đứa con:
- Con ơi, quan lớn truyền một trong hai con phải tiến cung hầu công chúa. Cha đã tìm mọi cách để xin tha, nhưng quan huyện nhất định không nghe. Thôi thì một trong hai con thương cho cha mẹ, theo quan vào hoàng cung hầu công chúa, nếu không quan huyện sẽ giết hết cả nhà ta vì tội chống lệnh nhà vua!
Thuỷ và Thuý sửng sốt nhìn cha, hai cô bé mới nghe không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng khi người cha nhắc lại một lần nữa chuyện tiến cung, hai chị em mới biết tầm quan trọng của câu chuyện. Thuỷ nói:
- Đã đến nước này, con xin vì nhà ta mà hy sinh vào hầu công chúa.
Thuý Thuý cướp lời chị:
- Không được, chị lớn hơn nên phải ở nhà phụ mẹ, em xin được đi!
Tranh luận với nhau một hồi, cuối cùng Thuý Thuý được cha chọn là người vào làm tỳ nữ trong hoàng cung. Cô bé nói:
- Con xin mang Minu đi theo để làm bạn, cha nhé!
Người cha đau khổ nhìn con, ông lấy một chiếc bao vải ẳm Minu bỏ vào. Lúc này Tí Hon đã kịp nấp vào chân một chiếc ghế, tranh thủ lúc ông chủ không để ý, Tí Hon nói với Thuý Thuý:
- Cô đừng lo, ta sẽ đi theo bảo vệ cô.
Thuý Thuý mừng lắm, cô bé bồng Tí Hon cho vào túi rồi hôn Thuỷ Thuỷ một cái để chia tay chị, cô ra ngoài theo quan huyện lên đường.
(Còn nữa).
VAC